Nghị quyết số 80-NQ/TW ngày 7/1/2026 của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam đã đặt ra yêu cầu cấp thiết về việc bảo tồn, phát huy giá trị di sản văn hóa dân tộc như một nguồn lực nội sinh vô giá cho sự phát triển bền vững của đất nước. Trong loạt bài viết 3 kỳ "Di sản đình làng - Nguồn lực nội sinh văn hóa Việt" bắt đầu đăng tải từ số này, chúng tôi tập trung nhận diện toàn diện hệ giá trị của ngôi đình làng - một thiết chế văn hóa đặc thù, nơi lưu giữ tinh hoa kiến trúc, mỹ thuật và tâm hồn người Việt. Qua việc phân tích từ góc độ lịch sử mỹ thuật đến thực trạng quản lý bảo tồn, loạt bài không chỉ nhìn nhận di sản trong quá khứ mà còn hướng tới việc đề xuất các giải pháp đột phá, nhằm đưa di sản đình làng thực sự trở thành trung tâm sáng tạo văn hóa trong giai đoạn đổi mới và hội nhập.
Trong nghiên cứu văn hóa làng xã Việt Nam, những trường hợp không hoàn toàn phù hợp với “mô hình điển hình” thường có giá trị gợi mở đặc biệt. Chính ở những trường hợp ấy, người nghiên cứu có điều kiện quan sát rõ hơn tính linh hoạt, khả năng thích ứng và sức sống nội sinh của văn hóa làng. Làng Hoa Lũy - tên cổ xưa, sau này do kị húy thời Thiệu Trị mà đổi là Kim Lũy - là một trường hợp như vậy.
Lễ hội Cồng chiêng Đông Nam Á 2025 với chủ đề “Âm vang Di sản - Gắn kết tương lai” đã được tổ chức quy mô từ ngày 22/11 đến 20/12/2025 tại tỉnh Lâm Đồng là hoạt động thiết thực kỷ niệm 20 năm Không gian Văn hóa Cồng Chiêng Tây Nguyên được UNESCO ghi danh là “Kiệt tác di sản truyền khẩu và phi vật thể của nhân loại”; đồng thời triển khai các cam kết khi gia nhập Mạng lưới các thành phố sáng tạo (UCCN) của UNESCO trong lĩnh vực Âm nhạc của tỉnh Lâm Đồng.
Dự án “Các hành trình du lịch di sản thành phố Hà Nội” (thuộc khuôn khổ chương trình FEF-R Patrimoine, do Bộ châu Âu và Ngoại giao Pháp tài trợ) không chỉ là một sáng kiến du lịch thuần túy mà là một công trình nghiên cứu liên ngành mang tính đột phá về phương pháp luận và ứng dụng công nghệ trong lĩnh vực bảo tồn và phát huy giá trị di sản đô thị. Giữa bối cảnh Hà Nội - thủ đô ngàn năm văn hiến, đang đối diện với tốc độ đô thị hóa nhanh chóng, sự ra đời của bốn hành trình di sản theo chủ đề này được xem là một lời giải cho bài toán “biến di sản thành tài sản”, góp phần thúc đẩy công nghiệp văn hóa Thủ đô một cách bền vững.
Ngày 17/10/2025, thôn Lô Lô Chải, xã Lũng Cú, tỉnh Tuyên Quang đã chính thức được Tổ chức Du lịch Thế giới (UN Tourism) vinh danh là một trong những “Làng du lịch tốt nhất thế giới năm 2025”. Thành công này là sự kết hợp hài hòa giữa bảo tồn di sản và phát triển du lịch xanh, dựa trên bản sắc văn hóa với sự tham gia của cộng đồng, từ đó tạo động lực bền vững để phát triển kinh tế.
Gốm Bát Tràng thế kỷ XVI- XVII có một dòng men “tam thái”, gồm các sắc độ men trắng, xanh lục và vàng nâu cùng phổ biến trên nhiều loại hình chân đèn, lư hương, nậm rượu, bình vôi, tượng nghê chầu v.v. Các đề tài thường gặp là rồng, nghê, hạc, hổ phù, bánh xe luân hồi, băng tam giác và băng chấm nổi… Nhưng đặc biệt trang trí trên 2 chiếc lư hương hiện biết lại có thêm đề tài rất khác lạ. Đó là chiếc lư hương LSb 13533, hiện trưng bày tại Bảo tàng Lịch sử Quốc gia và lư hương trong sưu tập tư nhân ở Hải Phòng. Trang trí nổi trên cả 2 mặt trước và sau của 2 lư hương này đều có 5 hình tượng phụ nữ khỏa thân thể hiện theo dạng phù điêu. Bài viết này chúng tôi thử tìm lời giải mã bước đầu về đề tài khác lạ này.
Xuất phát từ mục đích tạo không gian sống hài hòa, tiện nghi và bình đẳng cho mọi công dân, khu tập thể từng phổ biến ở Việt Nam trong suốt một thời gian dài. Qua thời gian cùng với những lớp người sinh sống, khu tập thể không chỉ là nơi cư trú, mà còn là không gian di sản với khả năng thích ứng và biến đổi.